
Ở hội chợ đặc sản, mọi gian hàng đều có câu chuyện hay và mọi hũ mật đều trông giống nhau. Bốn câu dưới đây phân loại người bán nhanh hơn mọi lời giới thiệu.
Người nuôi thật trả lời được ngay, thường kèm cả tháng và mùa. Người bán lại hàng sẽ nói chung chung là mới thu hoặc hàng mới về. Đây là câu lọc mạnh nhất và cũng vô hại nhất.
Câu này khó diễn hơn câu một. Người nuôi kể được cây gì quanh vườn, mùa nào hoa nhiều. Người gom hàng thường chỉ nói được tên tỉnh.
Có mã lô nghĩa là cơ sở phân biệt được đợt hàng. Không có cũng không tự động là xấu với trại nhỏ, nhưng có thì đáng tin hơn hẳn, nhất là ở hội chợ nơi bạn không quay lại được.
Đây là câu bẫy nhẹ. Người hiểu nghề sẽ giải thích ong dú không cô mật như ong mật nên độ ẩm cao hơn. Người không hiểu sẽ lúng túng, hoặc tệ hơn là quả quyết mật của họ đặc hơn chỗ khác vì tốt hơn — câu trả lời đó cho thấy họ không biết mình đang bán gì.
Mua hũ nhỏ nhất trước. Lấy số điện thoại và tên trại, chụp ảnh nhãn. Nếu mật tốt thì lần sau mua trực tiếp, còn nếu có vấn đề thì bạn còn đường liên hệ.
Có ích để biết vị, nhưng mẫu nếm không nhất thiết cùng lô với hũ bạn mua. Vẫn nên hỏi bốn câu ở trên.
Chứng nhận cho biết cơ sở có hệ thống, không bảo đảm hũ cụ thể trên tay. Vẫn nên xem mã lô và ngày đóng chai.
Thường cao hơn mua trực tiếp tại trại vì có chi phí gian hàng. Đổi lại bạn được nếm và so nhiều nơi cùng lúc.
Không phải con dấu nào cũng bảo đảm chất lượng hũ mật trên tay bạn. Phân loại từng thứ và giới hạn của chúng.
Đồng nhất tuyệt đối là đặc điểm của hàng công nghiệp. Với mật ong dú, khác nhau giữa các lô là chuyện bình thường.
Không cầm được hàng, không nếm được. Đây là những gì thay thế được, và những gì không bao giờ nên bỏ qua.
Không phải pha đường mà pha bằng mật thật. Vì sao khó phát hiện và những gì vẫn nhận ra được.
Được tặng một hũ mật không rõ nguồn. Cách tự đánh giá bằng giác quan mà không phải hỏi người tặng câu khó.
Dòng mật ong dú cao cấp của vùng nuôi Trảng Bàng, Tây Ninh. Nguyên chất tuyệt đối, đóng chai theo lô, truy được về từng đàn nuôi.